Wednesday, May 7, 2008

Hungrily missing you

Nếu không viết về nó, em biết là nó sẽ trôi qua, trôi mất... Hoặc đơn giản là nó chuyển đổi sang một thứ gì đó khác và nó của lúc này sẽ vĩnh viễn chết trong em và trong im lặng... Em không tiếc nó, em biết nó sẽ được thay thế. Nhưng nếu em để nó chết đi theo cách im lìm này, em có cảm giác chính mình của lúc này chết đi không được ai biết đến, giống như một cọng cỏ hoang chưa kịp tô xanh thêm địa cầu đã chết rụi trong trận cháy rừng, như một con cá nhỏ vừa kịp điểm cho đại dương thêm một chấm lấp lánh thì đã chui tọt vào bụng cá voi, như một cơn gió thoảng chưa kịp rung động sợi tóc thì đã chết chìm trong lốc bão và sợi tóc của cô gái giờ thì bết lại trong lạnh giá tiêu điều giữa bãi tha ma mà cơn lốc tặng cho trái đất và ghi dấu ấn của nó để cho triệu triệu người còn nhắc tới và thống kê về mức độ thiệt hại...

Em không có tham vọng được người ta nghe, người ta biết, người ta thấu hiểu cái “em” trong khoảnh khắc này, vì nó thực sự sẽ chết và chôn vùi đi nhanh như khi nó sinh ra. Nhưng việc ngồi và viết lên trang giấy trắng về nó cũng chính là một phần của chính nó. Nó sẽ ghi lại một cách chẳng rõ ràng gì, một cách mơ hồ lắm lắm cái gì đang diễn ra trong em. Cơn cồn cào vì cafe hay cơn nôn nao của dấu hiệu chớm đau dạ dày có thể là cách giải thích dễ dàng nhất cho nó. Nó hiện hữu như thế đấy. Ngớ ngẩn và vớ vẩn và chả có gì đặc biệt quan trọng để mà phải để ý tới, phải, chỉ như một cọng cỏ, một con cá thuộc loại không được đặt tên khoa học, hay một cơn gió thoảng qua... Nhưng nó thực sự không quan tâm, nó chỉ không muốn chết yểu như thế, nó không muốn nó bị lãng quên theo cái cách mà cuộc đời sẽ lãng quên, nó muốn chính nó nhớ nó, nhớ rằng buổi chiều này, giờ phút này trong triệu triệu năm và triệu triệu khoảnh khắc và triệu triệu con người và triệu triệu nỗi lòng, nó là một cơn cồn cào vớ vẩn chả quan trọng gì với bất cứ ai, kể cả với nguyên cớ đã khiến nó sinh ra... Nếu gọi là có được sinh ra đời bởi một người cha và một người mẹ như sự thai nghén của một đứa trẻ thì giờ đây, nó tự phủ nhận cha mẹ nó, nó chả việc gì phải để ý đến cảm nghĩ của họ, có hiếu với họ hay bất cứ cái gì thuôc về loài người. Nó không phải là người, nó chỉ là một cơn cồn cào vớ vẩn đến nỗi chỉ nói một lời về nó đã là thừa mà nói ngàn lời cũng là không đủ vì nó mơ mơ hồ hồ đến nỗi khi nói về nó, lời lẽ sẽ xa lìa nó, sẽ xuyên tạc nó, sẽ giết chết nó dần dần mòn mòn như cái cách ô nhiễm giết chết trái đất này...

Nhưng có gì khác nhau đâu, kể ra là mọi sự vẫn thế, nó là cơn cồn cào... Cha mẹ nó đã tình cờ, có lẽ là hoàn toàn vô tình, tạo ra nó và sẽ để nó chết yểu trong im lặng... Thì nó sẽ phải lên tiếng, dù là một tiếng động như một cọng cỏ vặn mình trong lửa, một mẩu xương cá kêu rắc trong bụng con cá voi cùng hàng ngàn con cá khác, hay cái tiếng động lạng lẽ của cơn gió kia chìm nghỉm vào ào ào tiếng lốc gió và tiếng gào thét... (trong trường hợp giả thiết những tiếng động kia là có thật). Nó thầm lặng đến thế đấy, đến thế thôi...

No comments: