- Đó là độ "trơ" của cái đứa tôi đây... Nhưng nếu xoay vòng vòng X lần cái kim giờ và Y lần cái kim phút về quá khứ đúng 27 Y để đến cái thời điểm 3:46 phút sáng thì tôi còn đỏ hỏn, mới có 8 H tuổi... Một đứa nhóc 8 H tuổi thì làm gì vào cái lúc 3:46 phút sáng? Tè? Ngủ? Bú? Nắm chặt hai bàn tay?
Tôi tự nhiên cứ phân vân mãi không biết sinh xong mẹ có về nhà ngay không hay ngủ lại đêm đầu tiên ở cái Cây Đa Nhà Bò ấy? Nghĩa là tôi đã ngủ ở đó hay ở nhà vào cái đêm đầu đời ấy? Việc này, hơi dớ dẩn, nhưng bỗng dưng tỏ ra khá quan trọng với tôi. Bởi vì nếu ở nhà thì tôi còn cảm thấy có đôi ba phần được đùm bọc, hay cảm thấy mình có liên hệ gì gì đó với... cái gì gì đó xung quanh, hoặc gia đình, hoặc là mẹ, bố, chị tôi; hoặc là đám tã, chiếc giường, căn nhà; hay là rộng hơn là chút gì đó của thế giới. Nhưng nếu ở Nhà Bò, có khi, tự nhiên tôi lại tưởng tượng là tôi bé tí nên phải nằm lồng kính một mình... và nếu quả như thế thì tôi có cảm giác đó là nấm mồ lạnh đầu đời của tôi, một hài nhi 8 H tuổi đỏ hỏn... Khi đó, tôi sẽ chẳng có một tí tẹo liên hệ gì với bất cứ ai, bất cứ cái gì... Ngay cả đến việc tôi đã 8 H tuổi và đang nằm trong một lồng kính cũng chả còn ý nghĩa nóng hổi nào, tất cả có vẻ lạnh lẽo như cái lồng kính, vắng lặng như cái phòng để trẻ sơ sinh nằm lồng kính, thoi thóp như đứa bé sinh thiếu tháng, và vô nghĩa như bóng tối trong căn phòng đó và những tấm kính chẳng phản chiếu được gì... Nếu khi đó tôi có khóc hay nghẹn thở vì ngạt mũi, tôi đã thăng thiên ngay khi 8 H tuổi... Vì sẽ chả có tí tẹo âm thanh gì tôi gây ra đủ lớn để đánh động được mấy nàng hộ lý đã ngủ khì vào 4 H sáng. Ờ, tôi nói ghở mồm như thế đấy, là bởi tôi biết điều đó đã không xảy ra, nói dại nói khôn gì thì bây giờ tôi cũng đủ già để mà nói nhăng nói cuội...
Thế rồi cái việc tưởng tượng đang nằm chơ vơ trong lồng kính ấy làm tôi thấy thương cái thân tôi khi còn là đứa bé đỏ hỏn ấy. Hoàn toàn mù tịt về ti tỉ thứ mà tôi biết bây giờ. Chắc chỉ có những bản năng sơ khai nhất như thở, tè, ị, bú, khóc, nhìn... là hoạt động. Cơ mà khi đó trừ những thứ này nọ, riêng về vụ nhìn, thì tôi sẽ nhìn thấy cái gì và sẽ nhìn cái gì khi đang nằm leo ngeo trong lồng kính nhỉ? Chắc là cái nóc lồng kính và nóc nhà. Nhưng mà khi trong bóng tối? Hay là tôi nhắm tít mắt và ngủ khò khè nhỉ? Quái, tôi cứ nghĩ là tôi chắc phải nhìn một cái gì đó, như là một cái chớp chớp từ một cái máy móc gì đấy trong phòng... Có khi một đứa bé nào đó phải dùng máy thở? Quả thật, tôi cảm thấy gần như chắc chắn là tôi đã có mở mắt nhìn cái chớp đó một lần trong đêm và có lẽ sẽ nhắm mắt lại ngay và ngủ tiếp... Ôi, khổ thân, mới có 8 H tuổi mà phải nằm một mình trong một cái lồng kính như thế thì lẻ loi tội nghiệp quá. Tự tội nghiệp bản thân cũng không có gì là lạ, nhất là khi bản thân mình chỉ là một đứa trẻ 8 H tuổi, đỏ hỏn, da có khi còn nhăn nheo, nhẹ tênh, chân tay bé tẹo tèo teo, tóc lơ thơ, thở khò khè... Tôi dám chắc các bà mẹ bất kể giá nào cũng phải ở gần con họ khi nó mới vài giờ tuổi chứ? Có lẽ mẹ nó sẽ là sợi dây duy nhất bền chặt và có thực nối đứa trẻ với thế giới... Nếu không, nó thấy chơi vơi quá...
Và, bây giờ, vặn đồng hồ trở lại X vòng kim giờ và Y vòng kim phút, tôi thấy tôi đứt phựt tất cả mọi sợi dây với thế giới... Đứt ngay cả cái đứt luôn... Tôi sờ tay vào cơ thể mình mà không có cảm giác là tôi có ở đấy... Tôi vặn óc suy nghĩ về một ai đó... Và rồi người tôi nghĩ ra là cái đứa nhóc tì 8 H tuổi nằm leo ngeo trong lồng kính vào cái đêm đầu đời của nó và nó cũng chả có tiệt một sợi dây nào với thế giới... Tôi hoàn toàn đang trôi trong một khoảng không-gì-cả, thậm chí nó không phải chân không nữa... Ngay chính cái thân thể tôi, cảm giác của tôi, suy nghĩ của tôi cũng bắt đầu tan biến... Điều duy nhất tôi cảm thấy đường như là thật là cái bóng trên tường hiện lên rõ hơn rồi lại mờ đi vì có 1 cái đèn nhỏ chớp chớp ở laptop... Đó là thứ duy nhất tôi thấy được chứng tỏ tôi có ở đó, cho dù tôi có cảm thấy chính mình hay không.
Ai đó gọi đó là cô đơn. Tôi đang cô đơn trong cái đêm thứ N của đời mình... Cái đêm mà tôi 27 Y plus 8 H tuổi. Tôi không gọi nó là cô đơn, tôi không gọi nó là gì cả, vì không có gì cả ở đó... Tôi nghĩ có lẽ tôi cần một sợi dây dù mỏng manh nối tôi lại với đời sống, nhưng không có... Tôi lần mò đầu sợi dây đó bằng cách vặn vẹo óc suy nghĩ về điều này điều kia, người này người nọ...; bằng cách lần mò trên cơ thể mình để đánh thức một giác quan nhạy bén nào đó, nhưng không có gì được đánh thức... Tâm trí và cảm giác của tôi lu mờ và kiệt quệ như cái cách con bé 8 H tuổi chìm vào giấc ngủ sau khi thoáng thấy cái chớp sáng trong đêm... Mọi vật im lìm... Bóng tối im lìm... Đêm im lìm... Tôi im lìm...
Nhưng đó là nó... Còn NÓ sau 27 Y, đã ngồi dậy từ cái sự im lìm đó và thiết lập sợi dây vói thế giới mà chính NÓ đã tạo ra... Viết... Chỉ có thể làm thế khi không còn tí tẹo cơ hội nào ràng buộc mình lại với thế giới... Để là đêm cuối của cuộc đời, mọi sự phải vô phương thực sự. Chứ thê thảm đến đâu, NÓ, tức là Tôi đây, vẫn luôn có thể viết ra và kéo ra một đầu dây, dù là ảo tưởng nhất, về một sự ràng buộc... Đó là những nét đen đen in trên nền màn hình trắng này, đằng sau là những mã nhị phân, ai đó sẽ đọc, sẽ nghĩ, sẽ nhớ, sẽ phân vân, sẽ buồn, sẽ khóc, sẽ hỏi han về những điều này... Ai Ai Ai??? Tôi muốn ai sẽ là người làm tất cả những điều đó đây??? Ai sẽ là người xóa đi cho tôi đêm nằm trong lồng kính lạnh này? Đêm nằm lồng kính thứ hai trong cuộc đời?! Tôi có cảm giác tay tôi có thể chạm vào thành của lồng kính trong bóng tối này... Kính trong... Bóng tối trong... Không khí trong... Chí có chính tôi là mờ... vẩn... đục...
Mưa ngoài trời, có tiếng sấm nữa... Vậy là đã mưa và gió và sấm chớp muộn hơn mọi năm... Vậy là đã sang 27 Y 9 H... Còn chưa ra được khỏi lồng kính ít ra là cho đến sáng mai, khi tôi hỏi mẹ được cho ra nhẽ là tôi đã ngủ ở đâu trong đêm ấy?
Wednesday, June 11, 2008
27 Ys plus 8 Hs
Subscribe to:
Comments (Atom)
