- Tonight...
-
When staying outside of the missing
She knows she misses you from inside
When staying out of the sun
She knows it’s burningThe day
The night
The time doesn’t go by
The time doesn’t stay
It gets stuck when you are not besideShe is waiting for the ring
It will come
Or never…tonight…
“…I am going mad for listening to the song Je suis malade again and again
I am so tired of being without you
I am sick of being far
I am totally out of mind for writing about myself all by the same selfI don’t know who I am
I don’t know what will be the next thing to come
I ask myself or no one about what I feelHungry
I am hungry
And the only thing I can fill in the empty tommy is the painful singing of a lonely soul…”
Some whisky to calm the pain down
Her heart is beating heavily when it recalls your heart beat
The breath goes…“…I can smile now
I can cry now…”
Friday, April 25, 2008
Tuesday, April 22, 2008
I started as a baby girl
Tôi sẽ bắt đầu viết lại cuộc đời mình kể từ nay. Chân thành, trung thực một cách tương đối vì tôi viết về tôi qua con mắt của tôi, cái nhìn của tôi, suy nghĩ của tôi, văn phong của tôi, hiểu biết của tôi, cảm nhận của tôi... mà tôi thì không còn là tôi bé dại ở bức ảnh trên profile này, khi tôi cầm chiếc rubic trong tay và cười bên cạnh chiếc TV cổ lỗ của những năm tám mấy... Qua từng ấy cái "tôi" biến dạng đi rất nhiều, những gì tôi viết cũng sẽ không tránh khỏi méo mó biến dạng. Nhưng thực tình tôi rất ý thức được về sự biến dạng ấy nên tôi sẽ cố gắng sao cho sự biến dạng của tôi bây giờ ảnh hưởng ít nhất đến những gì tôi viết, ảnh hưởng theo chiều hướng khiến những gì tôi viết là trung thực với cái "tôi là" chứ không phải cái tôi nghĩ/muốn/mong... tôi là.
Mục đích tôi viết lại? Có lẽ bảo là không mục đích thì không đúng, vì thật ngớ ngẩn là tôi mất chừng này thời gian để làm một việc không mục đích. Nhưng nói cho cùng thì mục đích đó là gì thì tôi không biết, hay tôi chưa biết... Mục đích nào cũng được, để giải tỏa, phải - viết giúp tôi giải tỏa rất nhiều; để thổ lộ, phải - có thể nếu ai đó vào blog này và đọc; để lưu lại đời mình, đó có lẽ là mục đích rõ rệt nhất, chính vì thế mà tôi mới đặt tên cho cái blog này là "copied life - Let's see what happen till I die"... Thực ra tôi còn nghĩ 1 điều thoáng qua khá điên rồ là tôi viết cho con cái sau này của tôi đọc để chúng nó biết về mẹ chúng nó. ý nghĩ đó điên rồ là vì tôi chưa có cả chồng nữa... Còn mục đích nào nữa đây? Sau này dùng làm tư liệu cho tự truyện? Ồ, ý này không tệ, nếu tôi sau này đủ tai tiếng hoặc nổi tiếng, tôi viết tự truyện không chừng! Khi đó thì quả là những gì sắp viết quá hữu ích rồi!
Vậy tôi sẽ bắt đầu theo trình tự thời gian... Tôi bắt đầu đời tôi là một đứa bé gái, vì khi mẹ tôi đẻ tôi ra tôi có giới tính "nữ" và chi tiết nhỏ đó được lưu vào giấy khai sinh và nó quyết định đến 80% cuộc đời tôi sẽ thế nào; 80% là con số tôi ước lượng, vì tôi nghĩ chắc nếu tôi là 1 bé trai thì hẳn tôi đã khác tôi rất nhiều, nhiều bao nhiêu? Khoảng 80%... Cho nên tôi lấy chính con số 80% làm con số quyết định sự quan trọng của việc tôi sẽ ra sao của cái giới tính "nữ" khi vừa chào đời. Có một chi tiết tôi hẳn phải nói ngay lúc này, đó là cái tên của tôi. Tên tôi là V Bích N; nếu là nữ; bố mẹ tôi còn 1 tên dự phòng nếu tôi là nam: V Bảo N. Ở cái thời tôi chào đời thì việc biết trước giới tính thai nhi là không thể, nên chắc vì thế các cụ nghĩ luôn 2 tên cho tiện khai sinh khi đứa trẻ chào đời. Nếu lúc đó bối rối vậy mà nghĩ tên chắc tôi bị tên là "tùy anh" hay "kệ em" mất! Việc tôi có thể mang tên V Bảo N cứ khiến tôi băn khoăn nhiều năm là sẽ ra sao nếu tôi là con trai?
Tôi kể với nhiều bạn bè về chi tiết này, và tôi cũng nhiều lần bông đùa hay chân thành ao ước "tôi là con trai và tên là V Bảo N" và vẽ ra đủ viễn cảnh hay ho hom hỉnh cho điều đó (trong đó bao gồm cả việc tôi sẽ là tay tán gái siêu hạng ra sao và các em sẽ chạy theo đuôi tôi thế nào và tôi sẽ tha hồ tự do kết bạn, đi đó đây hay phá phách tung trời ra sao...) Nhưng, tôi chả thay đổi được gì nhiều ở cái khía cạnh tế nhị này, khi mà tôi đã bị/được tạo ra với gen giới tính mang 2 chữ X to tướng... Nhưng ngay cả cái việc tôi là gái không phải trai, nhưng mà cứ ao ao ước ước như thế cũng góp phần khiến tôi không mấy còn nguyên là 1 đứa con gái pure XX, một cách nào đó tôi đã khiến cho 1 chữ X cụt đi 1 tẹo chân, hay là cái chân đó mờ nhạt, lung lay, vặn vẹo sao đó khiến cho chữ Y có đôi ba phần được sống, dù lay lắt, trong tôi... Nhưng dù thế nào, bề ngoài tôi vẫn là một đứa con gái, xinh xắn, bé bỏng, gày gò và dường như là "con gái rượu" của bố tôi, mẹ tôi và có thể là đứa em gái mà chị tôi yêu quý nữa. Tôi là em gái duy nhất của chị, lẽ thường tình thì chị sẽ yêu quý tôi, nhưng đôi khi tôi không chắc, nếu tôi tỏ ra đáng ghét thì chắc chị vẫn ghét tôi, cho dù tôi có là đứa em duy nhất. Bố tôi hay mẹ tôi thì cũng nhiều khi ghét tôi lắm lắm... Nhưng vào cái khi tôi mới bắt đầu cuộc đời là 1 đứa bé gái, thì mọi sự có lẽ purely perfect... Tôi đã bắt đầu như thế, as a baby girl...
Ngay bây giờ, tôi phải viết ra đây điều tôi sẽ viết tiếp vào blog sau... Đó có lẽ sẽ là những kí ức rời rạc về 5 hay sáu năm đầu tiên; cái thời nhà tôi ở số nhà 73 Ngõ Quỳnh. Rời rạc vì trí nhớ trẻ nhỏ khi đó quá mờ nhạt, nhưng tất cả những chi tiết rời rạc mà tôi có thể nhớ được thì lại hoàn toàn chính xác, chính xác đến từng cảm xúc, từng hình ảnh... Chính vì chúng quá rõ và chính xác nên tôi vẫn còn nhớ đến tận bây giờ, tôi chỉ không dám chắc về mặt thứ tự thời gian của các chi tiết, cái nào xảy ra trước, cái nào xảy ra sau. Nếu hồi đó có blog và các ông bố bà mẹ không tất bật tiền bạc như hồi xưa chắc mẹ tôi hay bố tôi cũng viết blog cho tôi rồi. Và như thế thì sẽ dễ dàng hơn cho tôi trong việc ghi lại... Nhưng thôi không sao, vì nếu để bố mẹ tôi ghi lại, chắc là làm tôi ảo tưởng bản thân và nhìn nhận sai lệch hết... Bố mẹ nào chả thấy con mình là công chúa, hoàng tử?! Cho nên tôi tự vậy!
Mục đích tôi viết lại? Có lẽ bảo là không mục đích thì không đúng, vì thật ngớ ngẩn là tôi mất chừng này thời gian để làm một việc không mục đích. Nhưng nói cho cùng thì mục đích đó là gì thì tôi không biết, hay tôi chưa biết... Mục đích nào cũng được, để giải tỏa, phải - viết giúp tôi giải tỏa rất nhiều; để thổ lộ, phải - có thể nếu ai đó vào blog này và đọc; để lưu lại đời mình, đó có lẽ là mục đích rõ rệt nhất, chính vì thế mà tôi mới đặt tên cho cái blog này là "copied life - Let's see what happen till I die"... Thực ra tôi còn nghĩ 1 điều thoáng qua khá điên rồ là tôi viết cho con cái sau này của tôi đọc để chúng nó biết về mẹ chúng nó. ý nghĩ đó điên rồ là vì tôi chưa có cả chồng nữa... Còn mục đích nào nữa đây? Sau này dùng làm tư liệu cho tự truyện? Ồ, ý này không tệ, nếu tôi sau này đủ tai tiếng hoặc nổi tiếng, tôi viết tự truyện không chừng! Khi đó thì quả là những gì sắp viết quá hữu ích rồi!
Vậy tôi sẽ bắt đầu theo trình tự thời gian... Tôi bắt đầu đời tôi là một đứa bé gái, vì khi mẹ tôi đẻ tôi ra tôi có giới tính "nữ" và chi tiết nhỏ đó được lưu vào giấy khai sinh và nó quyết định đến 80% cuộc đời tôi sẽ thế nào; 80% là con số tôi ước lượng, vì tôi nghĩ chắc nếu tôi là 1 bé trai thì hẳn tôi đã khác tôi rất nhiều, nhiều bao nhiêu? Khoảng 80%... Cho nên tôi lấy chính con số 80% làm con số quyết định sự quan trọng của việc tôi sẽ ra sao của cái giới tính "nữ" khi vừa chào đời. Có một chi tiết tôi hẳn phải nói ngay lúc này, đó là cái tên của tôi. Tên tôi là V Bích N; nếu là nữ; bố mẹ tôi còn 1 tên dự phòng nếu tôi là nam: V Bảo N. Ở cái thời tôi chào đời thì việc biết trước giới tính thai nhi là không thể, nên chắc vì thế các cụ nghĩ luôn 2 tên cho tiện khai sinh khi đứa trẻ chào đời. Nếu lúc đó bối rối vậy mà nghĩ tên chắc tôi bị tên là "tùy anh" hay "kệ em" mất! Việc tôi có thể mang tên V Bảo N cứ khiến tôi băn khoăn nhiều năm là sẽ ra sao nếu tôi là con trai?
Tôi kể với nhiều bạn bè về chi tiết này, và tôi cũng nhiều lần bông đùa hay chân thành ao ước "tôi là con trai và tên là V Bảo N" và vẽ ra đủ viễn cảnh hay ho hom hỉnh cho điều đó (trong đó bao gồm cả việc tôi sẽ là tay tán gái siêu hạng ra sao và các em sẽ chạy theo đuôi tôi thế nào và tôi sẽ tha hồ tự do kết bạn, đi đó đây hay phá phách tung trời ra sao...) Nhưng, tôi chả thay đổi được gì nhiều ở cái khía cạnh tế nhị này, khi mà tôi đã bị/được tạo ra với gen giới tính mang 2 chữ X to tướng... Nhưng ngay cả cái việc tôi là gái không phải trai, nhưng mà cứ ao ao ước ước như thế cũng góp phần khiến tôi không mấy còn nguyên là 1 đứa con gái pure XX, một cách nào đó tôi đã khiến cho 1 chữ X cụt đi 1 tẹo chân, hay là cái chân đó mờ nhạt, lung lay, vặn vẹo sao đó khiến cho chữ Y có đôi ba phần được sống, dù lay lắt, trong tôi... Nhưng dù thế nào, bề ngoài tôi vẫn là một đứa con gái, xinh xắn, bé bỏng, gày gò và dường như là "con gái rượu" của bố tôi, mẹ tôi và có thể là đứa em gái mà chị tôi yêu quý nữa. Tôi là em gái duy nhất của chị, lẽ thường tình thì chị sẽ yêu quý tôi, nhưng đôi khi tôi không chắc, nếu tôi tỏ ra đáng ghét thì chắc chị vẫn ghét tôi, cho dù tôi có là đứa em duy nhất. Bố tôi hay mẹ tôi thì cũng nhiều khi ghét tôi lắm lắm... Nhưng vào cái khi tôi mới bắt đầu cuộc đời là 1 đứa bé gái, thì mọi sự có lẽ purely perfect... Tôi đã bắt đầu như thế, as a baby girl...
Ngay bây giờ, tôi phải viết ra đây điều tôi sẽ viết tiếp vào blog sau... Đó có lẽ sẽ là những kí ức rời rạc về 5 hay sáu năm đầu tiên; cái thời nhà tôi ở số nhà 73 Ngõ Quỳnh. Rời rạc vì trí nhớ trẻ nhỏ khi đó quá mờ nhạt, nhưng tất cả những chi tiết rời rạc mà tôi có thể nhớ được thì lại hoàn toàn chính xác, chính xác đến từng cảm xúc, từng hình ảnh... Chính vì chúng quá rõ và chính xác nên tôi vẫn còn nhớ đến tận bây giờ, tôi chỉ không dám chắc về mặt thứ tự thời gian của các chi tiết, cái nào xảy ra trước, cái nào xảy ra sau. Nếu hồi đó có blog và các ông bố bà mẹ không tất bật tiền bạc như hồi xưa chắc mẹ tôi hay bố tôi cũng viết blog cho tôi rồi. Và như thế thì sẽ dễ dàng hơn cho tôi trong việc ghi lại... Nhưng thôi không sao, vì nếu để bố mẹ tôi ghi lại, chắc là làm tôi ảo tưởng bản thân và nhìn nhận sai lệch hết... Bố mẹ nào chả thấy con mình là công chúa, hoàng tử?! Cho nên tôi tự vậy!
Subscribe to:
Comments (Atom)
